Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Chắc mẹ không đi được một mình.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.
Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.
Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.
Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Ăn xong lên giường nằm. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.
Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Rồi hắn biến đi đâu đó. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.